Cách làm bài văn kể chuyện tưởng tượng lớp 9

Đề bài: Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường xưa

Nội dung chính

  • I. Dàn ý Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường xưa
  • 1. Mở bài
  • 2. Thân bài
  • 3. Kết bài
  • II. Bài văn mẫu Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường xưa
  • 1. Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè em về thăm lại trường xưa, mẫu số 1 (Chuẩn):
  • 2. Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè em về thăm lại trường xưa, mẫu số 2 (Chuẩn):
  • 3. Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè em về thăm lại trường xưa, mẫu số 3 (Chuẩn):
  • 4. Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường xưa, mẫu số 4:
  • 5. Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường xưa, mẫu số 5:
  • 6. Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường xưa, mẫu số 6:
  • Video liên quan

Mục Lục bài viết :

1. Dàn ý
2. Bài mẫu số 1
3. Bài mẫu số 2
4. Bài mẫu số 3
5. Bài mẫu số 4
6. Bài mẫu số 5
7. Bài mẫu số 6
8. Viết thư thăm hỏi và chúc Tết cô giáo cũ
9. Tưởng tưởng cảnh tượng sau 10 năm em về thăm lại ngôi trường đang học
10. Tưởng tượng và kể lại câu chuyện mười năm sau khi về thăm trường cũ
11. Tưởng tượng và viết thư cho bạn học kể về buổi thăm trường xưa sau 20 năm


Văn mẫu : Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường xưa

Tổng đài văn học : Gọi 1900.63.63.81 – Nghe Cô trực tiếp làm bài văn

I. Dàn ý Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường xưa

1. Mở bài

– Giới thiệu hoàn cảnh, thời gian, không gian em về thăm trường cũ: Nhân dịp gì? Đó là trường Tiểu học, THCS hay THPT.
– Cảm xúc của em trong buổi thăm trường đó.

2. Thân bài

– Kể kết hợp với miêu tả những thay đổi của ngôi trường sau 20 năm:
+ Quang cảnh chung của trường.
+ Cơ sở vật chất của trường.
+ Tâm trạng của thầy cô, học sinh trong trường.
– Kể lại cảnh em gặp lại bác bảo vệ, cô giáo chủ nhiệm cũ, các thầy cô giáo ngày xưa từng dạy mình,…

3. Kết bài

– Tình cảm, tâm lý của em so với ngôi trường sau 20 năm .

II. Bài văn mẫu Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường xưa

1. Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè em về thăm lại trường xưa, mẫu số 1 (Chuẩn):

Đúng là thời hạn trôi qua chẳng chờ đón ai khi nào, mới ngày nào còn là một học viên lớp 7 ngây ngô, kinh ngạc, hồn nhiên trong sáng, ấy vậy mà sau 20 năm đã trở thành một người trưởng thành quay quồng với bao bộn bề của đời sống. Tôi tìm về mái trường xưa đúng dịp kỷ niệm 50 năm thành lập trường, bao xúc cảm ùa về như một làn gió mát thổi qua tâm hồn tôi .Mái trường Minh Khai đã có nhiều thay đổi khác xưa so với ngôi trường cách đây 20 năm, mọi thứ được tăng cấp, sửa sang, lan rộng ra và thiết kế đẹp hơn xưa rất nhiều. Đứng trước sân trường tôi nhìn cánh cổng to cao biển tên đẹp tươi nhớ về cánh cổng bé hẹp mỗi giờ tan học chen nhau đi qua rồi chợt mỉm cười. Chỉ còn những bóng cây xà cừ đã trở thành cây cổ thụ phủ bọc ôm trọn cả sân trường, ngày trước những gốc cây chỉ chưa bằng một vòng tay mà giờ phải hai người ôm mới hết. Các dãy nhà được sơn sửa khang trang, sạch sẽ và đẹp mắt như vừa mới xây, và có thêm cả phòng thí nghiệm, phòng thực hành thực tế, trình chiếu. Dịp kỉ niệm 50 năm thành lập trường được tổ chức triển khai rất hoành tráng, cờ hoa và bóng bay rực rỡ tỏa nắng khắp trường, mọi học viên đều tụ hội về như một lời tri ân với mái trường đã rèn giũa chính mình nên người. Gặp lại bè bạn tôi rất vui, ai cũng đều đã thành đạt, việc làm không thay đổi, nhiều bạn đã lập mái ấm gia đình và mang cả con đi trông rất niềm hạnh phúc. Những thầy cô sau 20 năm gặp lại đã già đi trông thấy, đặc biệt quan trọng cô giáo chủ nhiệm lớp 9 vẫn nhớ tôi, còn hỏi tình hình việc làm lúc bấy giờ .Chuyến về thăm trường xưa đã mang lại cho tôi nhiều xúc cảm, tôi như được sống lại những năm tháng học trò với những trang sách, bài thi. Thời gian có trôi đi nhưng những gì là kỉ niệm của tôi dưới mái trường này sẽ mãi mãi còn ở lại .

2. Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè em về thăm lại trường xưa, mẫu số 2 (Chuẩn):

Dịp nghỉ lễ Quốc Khánh mùng 2 tháng 9 tập thể lớp cấp hai của tôi tổ chức triển khai buổi giao lưu gặp mặt sau 20 năm ra trường. Trong buổi gặp mặt ấy chúng tôi đã cùng nhau quay trở lại thăm lại mái trường cấp hai rất lâu rồi, sau hai mươi năm quả thực ngôi trường đã khác xưa rất nhiều, nằm ngoài những Dự kiến và tưởng tượng của tôi .Trường của tôi rất lâu rồi không được đẹp như giờ đây, chẳng có cổng to và đẹp cũng chẳng có tường bao quây kín xung quanh như lúc bấy giờ. Khi chúng tôi đang đứng trước cổng chụp ảnh làm kỉ niệm thì bác bảo vệ lại mở cổng cho chúng tôi vào trong thăm trường. Bác nói Lâu lắm mới về thăm trường mà chỉ đứng ở ngoài thì phí lắm, chúng tôi cảm ơn bác biết bao vì có được vào trong tôi mới cảm nhận được hết sự thay đổi của ngôi trường. Sân trường bê tông ngày xưa nay đã được lát gạch đỏ sạch sẽ và đẹp mắt, những bồn hoa trước ban công rực rỡ tỏa nắng sắc tố. Chúng tôi cùng đi thăm lại lớp học xưa của mình, mọi thứ đều mới từ chiếc bảng đến bàn và ghế, chẳng còn gì của 20 năm trước, chỉ còn chúng tôi ngồi lại chỗ của nhau rồi lại trò chuyện như hồi còn đi học, khoảnh khắc ấy thật quý giá biết bao. Chúng tôi như mong muốn gặp được một số ít thầy cô lên trường gặp học viên, những thầy cô rất lâu rồi dạy tôi nay đã có tuổi, người đã về hưu. Thầy cô vẫn chăm sóc học viên như ngày nào, vẫn còn nhớ tính cách của từng đứa, tình nghĩa thầy trò thật thiêng liêng thâm thúy .Chúng tôi ra về mang theo niềm vui vì đã được sống lại với những năm tháng tuổi hồng, những cảm hứng khó quên ấy dù có thật nhiều tiền cũng không thể nào mua được .

3. Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè em về thăm lại trường xưa, mẫu số 3 (Chuẩn):

Đã bao lâu rồi bạn không gặp một người bạn cùng học cấp hai của mình, đã bao lâu rồi bạn có còn nhớ tên các thầy cô giáo cấp hai từng dạy dỗ mình và đã bao lâu rồi bạn không về thăm trường xưa. Đối với tôi khoảng chừng thời hạn ấy đã gần hai mươi năm, thời hạn đã cuốn toàn bộ tất cả chúng ta phải lớn lên, trưởng thành và lao vào đời sống, thế nhưng tôi đã chọn một khoảng chừng lặng để dừng lại quay trở lại thăm mái trường xưa nơi ghi dấu bao kỉ niệm buồn vui .Đứng trước cổng trường, lòng tôi bồi hồi, rưng rưng và ngập ngừng như chính cảm xúc ngày tiên phong đi học. Chỉ khác rằng thời gian này học viên đã nghỉ hè, chẳng còn tiếng cười đùa náo nhiệt hay tiếng trống trường thân quen vang lên. Bác bảo vệ vẫn trông coi trường, tôi xin bác vào trong để tham quan trường, bác vui tươi Open và cùng tôi đi dạo trong khuôn viên trường. Bác cảm thấy giật mình vì hiếm lắm mới có người sau 20 năm vẫn về thăm trường xưa như tôi, tôi cười và thở dài vấn đáp bác chắc tại vì cháu là người thích hoài niệm. Dù chẳng gặp bè bạn, thầy cô nhưng đứng dưới mái trường này tôi vẫn nhớ như in những giờ ra chơi nhảy dây đá cầu, những lần cô giáo phạt đứng lên rồi kiểm tra bài cũ đầy lo ngại. Trường của tôi sau 20 năm lúc bấy giờ đã là trường chuẩn vương quốc, rất tân tiến và xinh xắn, khang trang, chất lượng dạy và học chắc như đinh sẽ tốt hơn rất nhiều .Tôi ước mình hoàn toàn có thể quay ngược thời hạn ngay lúc này, để giờ này sẽ không phải đứng dưới mái trường một mình mà sẽ có bạn hữu, thầy cô, sẽ vô tư hồn nhiên nghe tiếng ve hoà với tiếng giảng bài của thầy cô .

4. Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường xưa, mẫu số 4:

Cuộc sống đầy biến động. Những học sinh trường tôi đã chia tay nhau tại mái trường Thuận Thành yêu dấu này.
Kể từ ngày đó một phần do bận việc cơ quan phần khác do công việc gia đình nên tôi chưa có dịp về thăm trường, thăm thầy, thăm cô. Hôm ấy nhân chuyến đi công tác tôi xin phép cơ quan nghỉ ba ngày để có dịp thăm lại trường xưa bạn cũ. Đi cùng tôi còn có mấy đồng nghiệp trong tòa soạn. Đó là chuyến đi đầy xúc động của tôi trong suốt những năm công tác ở Hà Nội. Bánh xe lăn đều và nhanh con đường quen thuộc. Chỉ còn khoảng năm phút nữa là chúng tôi tới trường.
Lòng tôi cứ bồn chồn rạo rực. Xe dừng lại ngay trước cổng trường. Cảnh trường khác xưa nhiều quá tôi gần như ko thể nhận ra. Thế là đã hai mươi năm kể từ khi chia tay, giờ tôi mới được trở lại đây nơi tôi đã từng có những kỉ niệm êm đẹp. Cổng tường này là này là nơi lũ học trò chung tôi vẫn đợi nhau. Tôi ngó nghiêng như ngóng chờ 1 điều gì đó… Áp mặt vào những thanh sát của cánh cổng trường tôi nhìn xa xăm… Vẫn màu áo xanh hòa bình nhưng học sinh đang vui vẻ nô đua hồn nhiên trong sân trường làm tôi nhớ quá những lần đá cầu nhảy dây trốn tìm… cùng các bạn. Nước mắt tôi ứa ra, họng tôi tắc nghẹn như có cái gì chặn ngang. Tôi không thể kìm nổi xúc động này. Thầy cô ơi… tiếng gọi sao mà thân thương quá! Mong tìm lại những kỉ niệm ngày xưa, tôi bước vào, hàng phượng vĩ đã thay bằng hàng bằng lăng nhưng tôi vãn người thấy đâu đây mùi hương quen thuộc hè đến phượng nở đỏ rực cả một góc trời. Ve kêu râm ran… Tiếng ve gọi hè gọi cả những hồi ức ấu thơ đẹp đẽ. Tôi đi dạo một vòng quanh trường như dạo lại hững bài hát mà chúng tôi đã từng hát khi còn học dưới mái trường này. Tôi lẩm bẩm “hàng ghế đá, xanh hàng cây góc sân trường, bạn thân hỡi…” tôi dừng lại ko hát nữa nói đúng hơn là ko hát nổi… Xúc động! Tôi ghé lại chỗ hàng liễu xanh rì, đó là nơi tôi và các thầy cô cùng các bạn chụp bức hình cuối cùng “bức ảnh” tôi nghĩ trong đầu và chạy lại về phía ô tô. Tôi bới tung vali tìm kiếm bức ảnh. Đây rồi! Mắt tôi sáng lên vui vẻ, tay tôi lướt trên bướt ảnh, lướt trên từng khuôn mặt nụ cười của thầy cô và các bạn. Nước mắt trao dâng, cảnh vật xung quanh nhòa đi trước mắt tôi. Tôi chạy vào văn phòng, chẳng có ai ngoài bác bảo vệ mà học sinh chúng tôi ngày xưa rất kính trọng và tin tưởng. Bác quý học sinh như con của mình. Bác đã già nhưng vẫn vui tính và nhanh nhẹn như ngày xưa. Hồi đó bố mẹ gửi tôi lên học và nhờ bác lo cơm nước cho tôi. Hằng ngày tôi nhổ tóc sâu cho bác, hai bác cháu nói chuyện với nhau rất vui vẻ. Trong 2 năm học ở trường bác đã cho tôi ko ít những lời khuyên bổ ích và đúng đắn.
Tôi tiến gần chỗ bác:
– Bác… bác Hiền ơi..! – Tôi nghẹn ngào
Bác quay sang phía tôi, chăm chú nhìn, đôi mắt ánh lên sự vui mừng.
– Trang … hả?
Giọng bác run run, mắt bác sáng ngời và mặt bác vui vẻ. Bác trách tôi:
– Sao lâu rồi mày chẳng về đây với bác bác có bao nhiêu chuyện mà chẳng biết kể với ai, bác cứ ngóng mày mãi! – Thế hôm nay có việc gì mà lại về đây
– Cháu về thăm bác ạ! – Tôi cười tươi rói.
– Thăm bác? Lại xạo rồi! – Bác cười hiền hậu .
– Sao bác biết ạ? Tôi cười sung sướng – Cháu đùa thôi ạ. Hôm nay cơ quan phân tụi cháu về trường mình làm bài phóng sự về phong trào thi đua và học tập của trường ạ!
– À! Ra thế! Bác cười nồng hậu.
Sau đó chúng tôi và bác ôn lại quãng thời gian ngày xưa bé rất vui vẻ. Đến giờ tan lớp, bác đứng dậy và bảo với chúng tôi:
– Thôi mấy đứa ngồi nói chuyện bác phải lên đánh trống đây.
Bọn tôi vâng ạ, rồi ngồi tiếp nhìn bác đi ra gõ trống trường và ngồi nói chuyện một cách vui vẻ, nhác thấy xa xa có người quen quen tôi tìm lại kí ức “cô Huyền” tôi nghĩ. Vẫn dáng người nhỏ nhắn, tay hay đưa lên đầu và cả cách ôm cặp nữa. ĐÚNG RỒI! Tôi đứng bật dậy chạy lại phía cô, ôm chầm lấy cô! Cô nhận ra tôi tức thì và hỏi han tôi rất nhiều,trông cô có vẻ xanh xao mệt mỏi, tôi hỏi:
– Cô không khỏe ạ? – Tôi thắc mắc.
– À…ừ …! Mấy hôm nay thời tiết oi bức cô hơi mệt!
Tôi lúng túng hỏi:
– Thế cô uống thuốc chưa ạ? Cô đừng quá sức cô à!
Cô nhìn tôi với con mắt trìu mến và chúng tôi nói chuyện với nhau rất nhiều.
Đó là 1 chuyến công tác và là 1 chuyến thăm trường đầy xúc động của tôi. Tôi ra về, tới chào mọi người nhưng tôi hứa với bác Hiền và cô sẽ trở lại vào 1 ngày ko xa. chuyến đi này đã giúp tô đậm thêm những kỉ niệm về mọi người, về thầy cô và các bạn. Ngay ngày sau đó bài phóng sự về trường Thuận Thanh đã đc in ngay trên tờ báo nơi tôi làm việc.

5. Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường xưa, mẫu số 5:

Kể từ cái ngày nhận giấy tốt nghiệp cấp hai thấm thoát đã qua 20 năm, qua bao tháng ngày xa quê hương thương nhớ. Rồi một ngày, khi thấy mình đã trưởng thành qua quãng dương học tập đầy gian khó, tôi đã đử tự tin dê về thăm lại ngôi trường cấp hai xưa – nơi ươm mầm cho tôi bao ước mơ, nơi tôi đã lớn lên từng ngày trong sự dìu dắt của các thầy cô.
Hôm ấy là một ngày rất đẹp. Tiết trời dần chuyển thu, bầu không khí hè không còn quá oi bức, nóng bỏng mà đã trở nên dễ chịu hơn nhiều. Từng cơn gió nhẹ khua tán cây bên đường xào xạc. Tôi vẫn đi trên lối cũ, mải mê bước theo làn nắng vàng rực rỡ trong niềm vui sướng thôi thúc lẫn với chút cảm giác khó tả. Chính cảm giác, chính bầu không khí ấy 20 năm trước tôi cũng như nhiều đứa bạn khác trong làng đang náo nức mong chờ đếm từng ngày từng giờ để được đến trường gặp lại bạn bè thầy cô. Ngay khi đứng trước cổng ngôi trường xưa, cảm xúc nao nao hạnh phúc ấy lại ùa về chiếm lấy trái tim tôi rất tự nhiên, không thể nào ngăn được. Nghe tiếng tim mình thúc giục, tôi bước vào sân trường – những bước chân đầu tiên trở lại ngôi trường xưa yêu dấu sau ngần ấy năm xa cách. Tôi nhìn khắp xung quanh va thầm nghĩ trường nay đã thay đổi quá nhiều. Nhưng dù trường có thay đổi nhiều thế nào thì hình ảnh ngoài có vẻ lạ lẫm ấy vẫn không thể nào lấn át được cảm giác vô cùng thân thương gần gũi in sâu trong tâm thức tôi.
Còn nhớ lúc trước trường chỉ có 6, 7 phòng học, khuôn viên cũng khá nhỏ đi một qua mạch là hết. Còn giờ đây trường trông khang trang và rộng thoáng hơn rất nhiều. Các dãy phòng đều được xây thêm mấy tầng cao ngất. Còn sân trường cũng được mở rộng hơn tráng bê tông sạch sẽ và trồng thêm nhiều cây xanh. Tôi đang dạo bước dưới hàng cây thẳng tắp, cố hít thật đầy phổi không khí trong lành mát mẻ rồi dừng chân ngồi xuống bên một gốc cây to. Rồi không biết là nhờ đâu, một linh cảm, hay một sự trùng hợp, tôi phát hiện dòng chữ khắc đậm nét ” 9/2 SIU WẬY” trên thân cây. Tôi thật sự rất bất ngờ, tôi không nghĩ cái cây con xưa do cả lớp trồng giờ lại còn nơi đây và trở thành cái cây già to sừng sững. Nhìn dòng chữ tôi không nén nổi niềm vui mà bật cười, biết bao kỷ niệm vui buồn đẹp đẽ năm cuối cấp như hiện về trước mặt. Ngày ấy đã là anh chị của cả trường rồi mà xem ra chúng tôi vẫn còn ngây thơ nông nỗi lắm. Kể ra lớp tôi ngày ấy đoàn kết thật: Đoàn kết học, Đoàn kết chơi. Nói về học, một khi cả lớp đã quyết tâm học lập thành tích thì thật không lớp nào vượt qua nổi. Với khẩu hiệu ” ĐOÀN KẾT MỘT LÒNG”, mỗi thành viên trong lớp với tinh thần thi đua năng nổ tràn đầy sức sống đều cố gắng ra sức học hết mình, không chỉ vì bản thân mà là vì cả tập thể. Về mặt phong trào cũng vậy. Cũng nhờ tinh thần đoàn kết trên, lớp luôn đạt nhà trường khen thưởng và đạt nhiều danh hiệu đáng tự hào. Học thì tốt thật đấy, nhưng đã là ” 9/2 SIU WẬY” thì hẳn cũng có những lúc nghịch không ai chịu được. Thầy cô từng dạy lớp khen thì có khen nhưng lúc nào cũng không quên thêm vài câu đùa về cái lớp lắm chiêu nhiều trò. Nhưng những chiêu trò độc đáo ấy cũng rất hồn nhiên rất dễ thương.
Tôi nhớ nhất buổi liên hoan cuối năm của lớp, thật cảm động lắm. Cả lớp bày nhau dùng nghề ” thủ công” độc nhất, cả lớp ngồi lại với nhau viết những lời tâm sự, lời chúc, bày tỏ tình cảm ban bè, tình thầy trò vào những mảng giấy nhỏ trao tay nhau, bỏ vào một cái hộp lớn tặng cô. Mỗi người một cách viết, một cảm xúc, một suy nghĩ riêng, tất cả đều xuất phát từ trái tim trong sáng tuổi mới lớn, biết cảm, biết yêu thương. Có đứa chẳng biết nói thế nào rồi viết có mỗi câu ” Em yêu cô” gần trăm lần như chép bài phạt đem tặng cho cô. Trước tấm lòng của đám trò nhỏ, cô không cảm động sao được, chúng ta cũng vậy, ngồi xem từng mẫu giấy mà vừa cười vừa khóc.
Tôi ngồi dưới gốc cây nhớ về từng kỷ niệm vui buồn bên nhau. Càng nhớ lại càng thấy luyến tiếc, tiếc sao thời học sinh sao trôi qua quá nhanh. Từng lúc vui, lúc buồn tôi vẫn còn nhớ rất rõ ràng như chỉ mới xảy xa hôm trước dậy mà hôm nay khi nhìn lại mới thấy mình đã đi một quãng đường quá xa. Không biết bạn bè ngày trước giờ có còn nhớ về nhau, nhớ về mái trường này không. Tôi ngồi nghĩ ngợi quên cả thời gian.

6. Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường xưa, mẫu số 6:

Nhân ngày thành lập trường, tôi trở về mái trường xưa sau 20 năm xa cách. Ngôi trường đã chôn giấu biết bao nhiêu kỷ niệm vui buồn thời học trò của tôi với thầy cô, bè bạn…
Ôi! Bầu trời hôm nay thật trong xanh, ánh nắng tràn ngập khắp nơi. Trong lòng tôi những ánh nắng ấy cũng bừng sáng khiến lòng tôi rộn rã, tưng bừng như những ngày tôi vừa đặt chân đến đây. Vừa bước đến cổng trường, tôi đã thấy tấm bảng điện tử chạy dòng chữ: “Trường Trung học cơ sở Nguyễn Huệ”. Tiến thêm vài bước nữa, cánh cổng điện tử tự động mở ra. Nhớ lại những ngày ấy, mỗi khi có thầy cô vào trường, đội cờ đỏ chúng tôi phải chạy ra mở cánh cửa sắt cũ kỹ, âm thanh “cót… két…” phát ra nghe thương đến lạ. Tôi cảm thấy thương quá đỗi vì hồi ấy cơ sở vật chất của trường tôi thiếu thốn lắm. Sau cánh cửa điện tử tự động ấy là một hàng xà cừ sum suê cành lá trải dọc hai bên đường vào trường. Những chiếc lá đong đưa trong gió, như đón gọi, chào mừng tôi. Sân trường đã không không còn như xưa. Thay cho những “ổ voi” to tướng là những những viên gạch chống trượt. Các dãy phòng học được xây mới hoàn toàn. Mái trường xưa giờ đã hoàn toàn thay da đổi thịt. Giữa sân trường, tượng đài người anh hùng áo vải mà ngôi trường mang tên – Nguyễn Huệ – được dựng lên trông rất oai nghiêm.
Bước vào những phòng học, một làn không khí vô cùng trong lành lan tỏa khiến tôi cảm thấy vô cùng thoải mái. Các thiết bị dạy học đã khác nhiều so với ngày xưa. Ngày đó, cái bảng chỉ là một tấm gỗ được quét lên một lớp sơn đen, bây giờ được thay thế bằng đèn chiếu. Một phần, nó làm giờ học thật sự sinh động hơn; phần khác, nó giúp các thầy cô đỡ mệt nhọc và bụi phấn không còn bay bạc trắng mái tóc hay vấy bẩn quần áo nữa. Dãy bàn học cũng đã được đổi mới. Những chiếc bàn gỗ chông chênh trước kia được thay bằng i-nốc bóng láng nên các bạn học sinh ngồi học rất thoải mái. Vừa kịp đi thăm xong dãy phòng học, thì tiếng của một thầy giáo phát trên loa mời tất cả các cựu học sinh tập họp để bắt đầu buổi lễ…
Ôi, thật hạnh phúc biết bao nếu tôi được quay lại ngày xưa, được ngồi trên ghế nhà trường để trao đổi chuyện học hành và chơi những trò chơi vui vẻ và thú vị. Tôi thầm mong một ngày nào đó, từ mái trường này sẽ có nhiều nhân tài giúp cho đất nước ngày càng phát triển. Ước mơ của tôi chỉ có ngần ấy thôi. Và tôi tin rằng điều đó hoàn toàn có thể.

Trên đây là một số bài văn mẫu Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường xưađể bạn tham khảo. Hy vọng những bài văn mẫu này sẽ giúp bạn tìm được gợi ý cho bài viết của mình. Ngoài ra, các em cũng nên tìm hiểu thêm một số nội dung soạn bài khác như Văn mẫu Kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học và cùng với phần Cảm nhận ngày đầu vào trường Trung học phổ thông để học tốt môn Ngữ Văn hơn.
Taimienphi.vn cũng xin gửi tới bạn các bài mẫu viết về những kỷ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường, hi vọng với những bài mẫu viết về những kỷ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trườnggiúp bạn có ý tưởng hay cũng như sử dụng từ ngữ, lỗi diễn đạt phù hợp cho bài viết của mình.

  • Tưởng tượng và viết thư cho bạn học kể về buổi thăm trường xưa sau 20 năm
  • Dàn ý bài tưởng tưởng cảnh tượng sau 10 năm em về thăm lại ngôi trường đang học

Bài văn mẫu Tưởng tượng 20 năm sau, vào một ngày hè, em về thăm lại trường xưa không chỉ làm phong phú hơn cho trí tưởng tượng mà còn giúp các em luyện tập kĩ năng viết văn tưởng tượng, bộc lộ cảm xúc trước những sự kiện quan trọng.

Tưởng tưởng cảnh tượng sau 10 năm em về thăm lại ngôi trường đang học Tưởng tượng và kể lại câu chuyện mười năm sau khi về thăm trường cũ Dàn ý tả quang cảnh trường em vào mùa hè Viết thư thăm hỏi và chúc Tết cô giáo cũ Tưởng tượng và kể lại câu chuyện cuộc sống của em ở 20 năm sau Kể lại niềm vui đầu năm học

Như vậy cachlam.org đã chia sẻ với bạn bài viết Cách làm bài văn kể chuyện tưởng tượng lớp 9. Hy vọng bạn đã có được 1 cách làm hay và chúc bạn có được nhiều thành công trong cuộc sống hơn nữa!

Xem thêm các hướng dẫn và mẹo vặt hay: https://cachlam.org/huong-dan

5/5 - (1 bình chọn)
Cách làm thú vị khác
Ngọt ngào những chiếc bánh donut phủ socola

Cách làm bánh donut phủ socola vô cùng đơn thuần, với những nguyên vật liệu dễ kiếm và chút ít Read more

Cách làm bánh tráng trộn sa tế đơn giản mà ngon chuẩn vị Sài Gòn
Cách làm bánh tráng trộn sa tế đơn giản mà ngon chuẩn vị Sài Gòn

Cách làm bánh tráng trộn sa tế trong bài viết này Topnews. com.vn sẽ hướng dẫn bạn làm đúng vị Read more

Cách Làm Chân Gà Xào Sa Tế Cả Nhà Cùng Mê – A TUẤN KHANG

Chân gà xào sa tế – Món ăn mê hoặc mọi thực khách. Chẳng phải tự nhiên món ăn này Read more

Cách nấu Sốt Sa Tế Nướng Với Sa Tế, Muối Ớt Ngon Bá Cháy, Cách Làm Sốt Sa Tế Nướng Hải Sản – Học Đấu Thầu
Cách nấu Sốt Sa Tế Nướng Với Sa Tế, Muối Ớt Ngon Bá Cháy, Cách Làm Sốt Sa Tế Nướng Hải Sản – Học Đấu Thầu

Giới thiệuSản PhẩmCàry Đầu bếp Ấn ĐộNgũ vị hương con NaiViancoFoodsGia Vị Hỗn HợpGia Vị XốtNông Sản, Gia Vị Đơn Read more

LÀM NƯỚC SỐT TỪ RƯỢU VANG TRẮNG
LÀM NƯỚC SỐT TỪ RƯỢU VANG TRẮNG

Hãy tâm lý giống như một đầu bếp và làm nước sốt rượu vang trắng ngon nhất trải qua việc Read more

Cách làm ramen Nhật Bản với nước dùng tươi ngon đơn giản tại nhà
Cách làm ramen Nhật Bản với nước dùng tươi ngon đơn giản tại nhà

Cách làm ramen tương đối công phu, bù lại bạn sẽ có một món ăn thơm ngon lạ miệng đầy Read more

Cách làm phở xào mềm và xào giòn cả nhà tấm tắc khen ngon

Phở xào là món ăn khoái khẩu của không ít mái ấm gia đình Việt vì cách chế biến đơn Read more

[Bỏ Túi] 5+ Cách Làm Nước Sốt Chan Bánh Mì Ngon Để Bán

Bánh mì được xem là một trong những món bánh đường phố ngon và được thương mến nhất. Hiện nay, Read more

Managed by meosuckhoe.net DMCA.com Protection Status